Đã sinh ra là con người, ai cũng trải phải qua những hỉ - nộ - ái - ố trong thế cuộc này. Những gì chúng ta trải qua, dù là chuyện vui hay buồn đều ghi khắc lại trong tâm trí của mỗi người. Hạnh phúc, sẽ cố gắng lưu giữ; còn chia ly, buồn đau... thì tìm cách tránh né. Vô tình biến nó thành nỗi sợ hãi đè nén mọi nghĩ suy của chúng ta.

Những chia ly, buồn đau, có lẽ không gì hơn ngoài cái người ta gọi là tử biệt. "Cái chết", nỗi sợ của rất nhiều người. Bởi sợ, bởi muốn quên sự sợ hãi đó, nhiều người tự miên viễn bản thân mình vào những thứ không có thực. Trong khi đó, ai cũng hiểu rõ rằng: "đã có sinh ra thì ắt sẽ có mất đi'.

Xem thêm>>> công viên thiên đức

Quy luật chẳng ai có thể thay đổi được. Vậy hà cớ gì chúng ta lại phải sợ hãi, phải chạy trốn trong khi ta không thể thoát được định lý muôn đời đó. Chỉ có bình tâm, nhìn nhận "sự mất đi" một cách thường nhật thì cuộc sống của chúng ta mới yên bề, hạnh phúc được.

Nghĩa địa trong quan niệm trước đây: âm u, chết chóc, âm u

Nói đến "Cái chết", đối với người Phương Đông đó là một sự kiêng kị. Do đó, tất cả những gì liên quan đến chết chóc đều bị khóa lại, tách biệt khỏi tiếng nói hằng ngày của những người nơi đây. Khổng Tử từng nói: "Sống còn chưa biết làm sao biết được cái chết", con người sống thì chỉ cần nghĩ đến việc sẽ sống như thế nào cho tốt, cho đáng. Còn "cái chết" chẳng khác gì bản thân bị tước đoạt hết mọi thứ, cắt đứt mọi mối liên quan với thế giới bên ngoài.

Mọi thứ như một trũng tối vô cùng tĩnh lặng đến ghê sợ. Chết là hết, và ai cũng lo sợ cái chết. Cũng bởi lẽ đó, họ biến nghĩa địa, những nơi an táng người đã khuất trở nên nơi u ám, ảm đạm đến đáng sợ. Những gì thúc đẩy đến người đã khuất cứ thế còn quanh quẩn trong tâm trí của họ, mọi thứ trở nên ký ức buồn đau cứ tồn tại mãi chẳng bao giờ dứt.

Còn đối với người Phương Tây thì họ có cái nhìn nhẹ nhõm hơn về cái chết. Với họ, chết không phải là hết, mà chết chỉ là cuộc chia tay với thế giới mình đang sống để đi đến với thế giới mới.

Một thế giới của sự an lạc, của hạnh phúc viên mãn. Họ nhận thức rõ được quy luật của tạo hóa, sinh rồi diệt là cái mà không ai có thể thay đổi được. Với họ, chấp nhận cái chết như một điều hiển nhiên, có đau buồn nhưng nghĩ tới việc người nhà của mình đang sống tại một thế giới mới và thoát khỏi thế giới thế tục với nhiều sự đau khổ này, đó là cả một hạnh phúc.

Do đó, những gì đau buồn trong cuộc chia li này, họ dễ dàng vứt bỏ chúng đi. Biến thế giới của những người đã khuất thành một nơi thanh bình hơn và lặng yên. Họ gửi gắm hết mọi thứ ở nơi đó. Thay vì là một nghĩa trang lạnh lẽo, u ám, họ biến chúng thành những công viên xanh mát hoa cỏ, một mảnh đất khi đặt chân lên, sẽ chẳng bao giờ có cảm giác của sự sợ hãi. Nơi đó, có sự giao hòa giữa "sự sống và cái chết". Một công viên của ký ức, những hoài niệm tồn tại đồng thời mà họ chẳng bao giờ cố che giấu chúng lại.

Xem thêm: cong vien nghia trang

Nghĩa địa với cái nhìn của người phương Tây

Bởi lẽ đó, chúng ta đừng quá lo sợ cái chết, đừng cố phủ định một thứ vốn hiển nhiên. Chấp nhận như một cái gì đó nhẹ nhàng vốn dĩ. Cứ níu kéo những gì đã qua, chôn chặt hoài niệm... tất cả chỉ là vô ích, hoài công. Chi bằng, hãy đễ lại mọi thứ tại một nơi mà bản thân chúng ta cũng như người đã khuất cảm thấy thanh bình. Một công viên ký ức, nơi không có sự tách biệt giữa sự sống và cái chết, giữa âm với dương mà chúng ta vốn nghĩ đó là một sự đối chọi.

Ở nhiều nước trên thế giới hiện tại, nghĩa địa không còn đơn thuần chỉ là nơi an táng người đã khuất nữa. Họ đang đổi thay để thế giới của những người đã khuất trở thành như chính thế giới của những người đang sống, mang đến một giá trị mới, giá trị của sự chuẩn mực trong đạo đức và trong quan niệm.

Sự ra đời của các công viên nghĩa trang phần nào xóa bỏ được quan niệm của nhiều người khi cho rằng nghĩa địa chỉ là một nơi chết chóc, lạnh lẽo và u ám. Giúp cho nhiều người có cái nhìn mới mẻ hơn về thế giới của người đã khuất, một thế giới tươi mới và yên bình.

Ở nơi đó có hoa cảnh, chim muông, có sông suối chảy róc rách,... một nơi kỳ duyên, phong cảnh hữu tình. Có nơi dừng chân cho khách thập phương, có bóng mát làm dịu bớt cơn nóng của những ngày oi ả. Một thế giới không nhuốm màu của sự ảm đạm, mà ở đó có rất nhiều màu trộn lẫn vào nhau đầy nhựa sống. Sớm mai vẫn rạng rỡ và rặng chiều hoàng hôn vẫn đỏ rực trên mảnh đất mà thường ngày chúng ta nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ có.

Tìm hiều thêm: an viên vĩnh hằng

Những người đã khuất trải mình dưới những cánh hoa trăm sắc

Đừng để những ký ức đau buồn nhấn chìm chúng ta vào sự ủy mị, yếu đuối không bao giớ dứt. Hãy bỏ lại mọi thứ vào nơi mà bạn có thể hoài niệm về chúng như những gì tốt đẹp nhất. Hãy đặt chúng lại nơi công viên của ký ức hay Nơi mà bạn có thể dễ dàng tìm đến, có thể tâm sự với những người nhà của mình tại thế giới của chính họ.

Hãy xóa bỏ hết khoảng cách giữa sự sống và cái chết mà mỗi bản thân chúng ta mặc nhiệm đặt ra. Đừng cố gắng mê hoặc mình với những thứ mà chúng ta chẳng thể nào đổi thay được.

Hãy để bản thân mình bằng lòng, để tất cả mọi người đều bằng lòng. Làm quen với một thế giới mới tươi đẹp và bằng lặng hơn thế giới mình đang sống. Nơi mọi người có thể tâm tư với những người đã khuất. Và ở đó, sợi dây của khoảng cách không hề tồn tại.